Tôi không thể ngủ được
Tôi có thể cảm nhận được người tôi run lên vì giận, và nếu tôi là Guardiola, tôi sẽ rất sợ hãi. Ibrahimovic chuyển đến Barcelona, nhưng họ thua ở bán kết Champions League 2009-10 trước Inter của Mourinho và bắt đầu từ đây, Guardiola coi anh như cục nợ trong đội bóng. Nếu tiện tay, tôi sẽ đấm hắn ta. Tôi chợt nhận ra đấy đều là những thứ vô nghĩa chết tiệt.
“Hãy cho tôi một vài giày, tôi sẽ thử. Guardiola lấy tôi làm vật tế thần. Chúng tôi luôn lên những kế hoạch và mánh khóe cùng nhau, cả những thứ hay ho lẫn rếch rác. Nhưng tôi không vui, nói một cách nhẹ nhàng là như thế. Tôi tức điên người, không phải vì tôi phải ngồi dự bị. Đó là những cầu thủ giỏi giúp tôi có nhiều dịp. Đó là một mất mát cho toàn đội.
Guardiola và Ibrahimovic mẫu thuẫn gay gắt với nhau Hắn ta là một bức tường gạch. Zlatan đã không còn là Zlatan. Vì vấn đề của Guardiola, CLB buộc phải làm một việc tai hại là bán tôi, thật rồ dại. Ibra (trái) chơi không hề tồi ở Barcelona Tôi đi vào phòng thay đồ sau trận và không hề có kế hoạch thực hành một cuộc tiến công điên cuồng nào.
“Mày chết đi, thằng khốn!” Guardiola nhìn tôi như thể đó là lỗi của tôi, và tôi nghĩ: “Phải rồi. Anh gặp HLV Arsene Wenger của Arsenal để bàn luận về một vụ chuyển nhượng từ Malmo. Tôi ngồi xuống, im lặng và rụt rè. Sẽ có những bài kiểm tra”. Tôi thấy Barcelona giống như đội bóng cũ Ajax. Tôi sẽ là một chiến binh như trước, tin tôi đi. Guardiola đã biến tôi thành một cầu thủ dễ đoán hơn và tồi hơn.
Tôi cảm thấy mình thật bé nhỏ khi bước vào phòng ông
Wenger liền tù tù nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể muốn xem có ai theo dõi chúng tôi không.
Đón đọc phần 3: Những trận loạn đả trên sân). Và tôi hiểu thế nghĩa là gì: hoặc là ký, hoặc là thôi.
Xuống địa ngục đi thằng khốn!”. Nếu tôi vào trong phòng, hắn đi ra. Tôi không nhìn thấy bất cứ dấu hiệu nào của sự sống từ hắn ta, và mỗi giờ ở CLB, tôi ước mình có thể rời khỏi đó. Messi, Xavi, Iniesta, và cả một lũ còn lại, giống như những nam sinh ngoan ngoãn. Sau đó Wenger lên tiếng: “Cậu có thể thử việc ở đây.
Mọi thứ hoàn toàn rối tung lên. Cùng lúc đó tôi nghĩ: “Thông điệp hắn ta vừa đưa ra tức thị thế nào nhỉ?” Tôi yêu xe hơi. Lionel Messi là chàng trai tuyệt trần. Ibra chỉ thực thụ thoải mái khi cá tính của anh được bằng lòng Tôi quyết định sẽ đấu tranh để tìm lại chính mình, và bạn nên biết là đó là trận chiến tôi biết cách chơi. Tôi gật đầu, không buột mồm nói ra một câu đại loại như: “Chuyện chết tiệt của các người thì liên quan gì đến những chiếc xe tôi lái?”.
Tôi hoàn toàn mất kiểm soát, và bạn có thể đang kỳ vọng Guardiola sẽ nói với tôi vài lời, nhưng hắn là một kẻ hèn mạt nhu nhược. “Nghe này”, Guardiola nói. Ibra làm bàn trong trận gặp Arsenal ở Champions League Cả những điều khác nữa.
Barcelona toàn "học trò" Sau đó Messi bắt đầu nói đôi điều. Tôi chẳng thể xao nhãng việc chuẩn bị được, bởi vậy tôi nói chuyện với người đại diện của tôi. Tôi không thuộc về nơi đó nữa, và khi chúng tôi có trận đấu trên sân khách với Villarreal, hắn để tôi chơi 5 phút. Đó là sự thực. “Ở Barcelona, chúng tôi giữ đôi chân trên mặt đất”, họ giải thích.
Không có vấn đề gì. Đó là ham mê của tôi, và tôi có thể cảm nhận được những gì đứng đằng sau những gì hắn ta nói.
Tôi muốn chơi ở trung tâm. Mình là kẻ lập dị”. Dù vậy, vào buổi tối, khi tôi nằm thao thức, tôi thường mơ về khuôn mặt của Guardiola trong các buổi tập.
Nhưng một lúc sau, tôi mất nhẫn nại
“Chúng ta không đến sân tập trên những chiếc Ferrari hay Porsche”. Khi tôi giận dữ, có một làn khói đỏ bao quanh tôi. Một trong những đồng đội nói với tôi: “Zlatan, thế chẳng khác gì Barca đã mua một chiếc Ferrari nhưng lại lái nó như một chiếc Fiat cả” và tôi nghĩ: “Phải rồi, đấy là cách tốt nhất để dòm vấn đề.
Bạn sẽ không muốn đến gần đâu. Tôi nghĩ nó đã bay khoảng 3 mét, nhưng tôi chưa dừng lại.
Lỗi của ai? Guardiola, một nhà uyên bác trầm tư luôn cố kỉnh để hủy hoại tôi. Sau đó Borg (Giám đốc thể thao của Malmo, Hasse Borg) ngắt lời tôi: “Dừng lại. Nó như một trường vậy. Và kẻ thù của tôi thì đang đứng đó gãi đầu.
Dù vậy, tôi đã không đấm. Ở Barca, mọi người nên giống Xavi, Iniesta và Messi. Tôi sẽ nhảy lên bất cứ cái xe nào tôi muốn vì nếu không làm thế, tôi ngu người đi mất. Guardiola không nói với tôi một lời nào, không dám nhìn tôi, và với tôi thế là quá đủ. Rất tuyệt khi được chơi trong đội bóng có họ. Tôi ngứa ngáy tay chân lắm rồi.
Tôi cảm thấy thật chó má khi phải ngồi trong phòng thay đồ và bị Guardiola nhìn chằm chặp vào mặt, như thể tôi là nguyên nhân gây ra rắc rối, hoặc tôi thuộc chủng tộc khác.
Những cơn giận dập dồn trong tâm khảm tôi. Mấy thằng ở Rosengard (thị trấn quê tôi) muốn tôi đi đến và phá tan nơi này, và vững chắc đó là những ý hay từ bọn nó, nhưng nó không thực sự hạp lúc này.
Anh ta hoàn toàn sạch, vậy mà anh ta đã nói với Guardiola: “Tôi không muốn chơi ở cánh phải nữa. Không một lời nào. Tôi đã trở nên tốt đẹp vượt sức hình dong. “Chuyện chết tiệt gì thế này”, tôi nghĩ. Có thể hận rồi trả thù tôi. Nó ảnh hưởng đến ý thức của tôi
Tôi đã làm gì sai chứ? Tôi không được phép nhìn? Tôi chuyện trò ngu lắm à? sờ soạng cứ ù ù trong đầu tôi. Dừng lại! Chúng tôi sẽ thu xếp chuyện này. Tôi hầu như thường mắng đồng đội nữa. Về cơ bản là vậy. Hắn chỉ nhặt cái hộp lên như một thằng làm mướn, để sang một bên, không nói một lời nào! Đó là sự im lặng và một trò đấu trí, và tôi nghĩ, tôi 28 tuổi.
(Hết phần 2. Và tôi bắt đầu nhìn châm bẩm vào cái hộp. Tôi nghĩ về nó liên tục. Tôi đã làm những thứ rồ dại như thế nhiều lần. Tôi lái Audi đến sân tập và đứng một chỗ gật đầu lia lịa. Sau trận, tôi cảm thấy không còn được chào đón ở CLB. Thật lố bịch! Mọi người làm những gì họ nói. Khi tôi đến Barcelona, họ nói với tôi rằng tôi không thể đi tàu bay riêng mà phải đi trên một chuyến bay thương nghiệp.
“Chúng tôi không như Real Madrid. Tôi có thể hiểu được quyết định ấy, nếu HLV đến nói với tôi như một người đàn ông thật sự: “Anh không đủ giỏi, Zlatan. Tôi thấy thật nhàm.
Và tôi chả hiểu cái quái gì cả. Tôi đã ghi 22 bàn, chỉ mình tôi đã có 15 đường kiến tạo ở Barca mà vẫn bị đối xử như thể tôi không tồn tại. Hắn nghĩ hắn có thể thay đổi tôi. Cậu sẽ có nhịp để thử. Đ Theo Daily Mail Suýt đến Arsenal Đó là năm 2000, khi Ibra 19 tuổi. Hắn ta thậm chí còn chẳng chào tôi mỗi sáng.
Tôi đến trung tâm huấn luyện của Arsenal gần St Albans. Tôi không cần tình ái của Guardiola, chính xác là như thế. Tôi là một tiền đạo”. Cậu sẽ không thử gì hết, không gì hết”. Cứ như thể ông ấy muốn nhìn thấu tâm sự tôi, hoặc đánh giá tôi
Yaya Toure ở đó cùng vài người nữa, và có cả một cái hộp bằng kim loại mà chúng tôi đựng trang phục thi đấu nữa, nó cũng ở đó. Chúng tôi di chuyển trên những chuyến bay thông thường”. Nó giống như “Đừng nghĩ bọn mày đặc biệt”. Tôi nói những gì tôi cho rằng mọi người muốn tôi nói. Tôi nhảy vào chiếc Enzo (Ferrari), đặt chân lên ga hết cỡ và đỗ ngay trước cửa trọng tâm huấn luyện.
Tôi nghĩ, tôi sẽ cố tận hưởng thời cơ của tôi, không quan tâm đến kiểu cách của họ nữa. Hắn tránh nhìn vào mắt tôi. Cho nên tôi bắt đầu học cách thích ứng và hòa nhập. Tôi nên ngồi xuống nghĩ về việc ra đi? Hay tôi cứ ráng thích nghi? Hết cách rồi! Như sống trong ngục tù Phải rồi, tôi đã cố. Không ai được cư xử như siêu sao. Ông ta có thể ghét tôi. Tốt thôi, tôi đoán tôi từng tấn công vài người trên sân.
Nghe có vẻ hợp lý. Ông để mắt đến tuốt tuột mọi thứ, mọi lúc. Anh không đáp ứng được yêu cầu”. Nó khiến tôi choàng tỉnh trong đêm như một cơn ác mộng. Nhưng tôi đến đây với sờ soạng cá tính của tôi, và tôi không hề có không gian cho mình, trong thế giới nhỏ bé của Guardiola. Tôi đã ghi 22 bàn và 15 đường kiến tạo trong suốt mùa giải. Tôi hoàn toàn đánh mất sự tụ hợp.
Nhưng tôi đã mất 70% giá trị của tôi ở đây. Tôi không hạp ở đó một tẹo nào. Quyết định đánh tháo cho nhau Khi tôi nhận thức được tôi sẽ ngồi dự bị trận gặp Almeria, tôi nhớ một điều: “Đây là Barcelona và họ không đến sân tập trên Porsche hay Ferrari”. Tôi đá vào nó. Tôi hét lên, “Mày là thằng không có “bi”!, và mọi chuyện lợt hơn khi tôi thêm vào: “So với Mourinho, mày chẳng là cái thá gì cả.
Những cầu thủ hay nhất trên thế giới đứng đó với cái đầu cúi gằm. Tôi thấy Patrick Vieira, Thierry Henry và Dennis Bergkamp ở bên ngoài sân.