Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

Tả vậy cô phong cách giáo không chịu đâu.

; - Khoảng cách từ nhà em đến trường khoảng … ki-lô-mét; - Em đã đi lại trên con đường này suốt 5 năm và có rất nhiều kỷ niệm; con đường luôn rợp màu cây xanh và hai bên đường là những luống hoa với rất nhiều cánh bướm rập rờn; - thỉnh thoảng từ nhà tới trường em bắt gặp nhiều cao ốc là nơi làm việc của các công ty và các cửa hàng bán áo quần và giày dép với các mẫu mã rất hợp thời trang; - Đặc biệt hai bên đường có nhiều quán ăn tuy bình dân nhưng rất ngon thành thử lúc nào cũng đông khách; - Con đường trải nhựa, chiều rộng mặt đường khoảng 10 mét là quá hẹp với một đô thị có… triệu dân; - Đường đã hẹp nhưng có rất nhiều ổ gà ổ voi, tuy thế con đường bao giờ cũng đông đúc người tương hỗ với còi xe ầm ĩ… Tôi cố tình trêu cháu nên hỏi cháu vài câu “cắc cớ”, đại loại như: - Từ khi vào lớp 1 đến nay cháu đi học qua nhiều con đường khác nhau hay chỉ một con đường? - Có bao giờ cháu đã cùng bố mẹ … ăn uống trong các quán ăn đó chưa sao cháu biết ngon? - Sao cháu biết thị thành mình ở có … triệu dân? - Thực ra từ nhà tới trường toàn là đường láng nhựa với thềm xi măng, đâu có những luống hoa và cánh bướm rập rờn; những con đường cháu đi học hàng ngày toàn là nhà thấp lè tè, đâu có cao ốc nào đâu… Và tôi thử mô tả một con đường mà cháu thường đi học theo hướng sát với thực tại nhất mà cháu bắt gặp hàng ngày song cháu không chịu vì “tả vậy con đường không đẹp, cô không chịu đâu”

Tả vậy cô giáo không chịu đâu

Với những lớp học còn khó khăn liệu những gợi ý kiểu như trường chúng ta rất khang trang.

Cha em lại rước thấy em ướt như chuột lột thì cha em rầy em… Cháu tôi vừa kể vừa không nhịn được cười. Tuy gọi là dàn bài, là gợi ý song khá đầy đủ chi tiết về con đường với các phần mở bài, thân bài và kết luận cụ thể. Chúng em tính tìm chỗ nào đó trốn mưa nhưng không có, thế là chúng em đành chịu ướt như con chuột lột.

Thiển nghĩ, việc chỉ dẫn trẻ làm bài văn với gợi ý về dàn bài là điều hẳn nhiên và nên làm. SĨ LÊ (Trà Vinh)      Theo bạn, làm thế nào để khắc phục tình trạng học trò tả dối? Là thầy giáo, bạn chia sẻ những kinh nghiệm gì của mình trong việc dạy trẻ học văn? Liệu việc dạy trẻ học văn như thế này có gây ác hại gì cho ngày mai của trẻ?.

Gợi ý của cô giáo về bài làm như sau: - Ngôi trường em học tọa lạc trên đường X. Rồi chúng em cởi áo ra tắm mưa luôn. Đó là bài làm văn tả cảnh trời mưa của một bạn nam trong lớp. Biết tôi hay viết báo nên thỉnh thoảng cháu nhờ tôi chỉ cách làm bài tập làm văn về nhà.

Bởi như đã kể trên, cùng là tả con đường đến trường đối với một học sinh đã có rất nhiều con đường khác nhau với rất nhiều sự quan sát và nghĩ suy khác nhau. Bạn ấy tả cảnh trời mưa đại loại như sau: Chúng em vừa tan học thì trời đột đổ mưa. Vn hoặc qua phần quan điểm bạn đọc ngay dưới bài.

Và cháu không quên cho tôi biết gợi ý về dàn bài của cô giáo. Tuy không cổ súy việc làm thay nhưng tôi vẫn hay lắng nghe cháu tỏ về đề bài và những vấn đề xung quanh việc làm bài văn của các bạn trong lớp. Tuy nhiên, dàn bài chỉ nên xem là định hướng, là gợi ý đúng nghĩa chứ không nên xem là “kim chỉ nam” buộc trẻ nhất nhất phải tuân theo. Lần đó cháu nhờ tôi chỉ cách làm bài văn tả con đường từ nhà đến trường.

Hãy chia sẻ cùng  tuổi xanh Online  qua địa chị email tto@tuoitre. Hãy để trẻ quan sát và cảm nhận sự vật bằng óc quan sát và trí nhớ tượng của riêng mình.

Bạn Sỹ Lê cũng chia sẻ một câu chuyện của mình: Tôi có đứa cháu gái học lớp 5. Com. Cháu bảo bạn đó tả đúng cảnh hôm trước bạn tắm mưa cùng các bạn khác do cha bạn không kịp đến rước. Có gây bối rối cho HS? - Ảnh tư liệu (ảnh chỉ mang tính chất minh họa) Đó là quan điểm của bạn đọc Sỹ Lê gửi đến  Tuổi Trẻ Online.

Hao hao, sự quan sát và cảm nhận về một cơn mưa rõ ràng cũng rất khác nhau ở mỗi trẻ. Cháu cho biết bài của bạn đó không được cô giáo chấm điểm và bị bắt về nhà làm lại theo dàn bài cô gợi ý sẵn.

Rồi cháu khăng khăng buộc tôi chỉ dẫn làm bài sao cho có vơ những chi tiết cô giáo gợi ý… Ngạc nhiên, tôi soát những bài làm văn trước đó của cháu.

Tuổi Trẻ Online. Cháu cũng kể một chuyện khiến tôi không nhịn được cười. Không biết nước từ đâu đổ xuống nhiều quá, nước nhiều như có ai lấy cái thau nước đổ xuống đầu chúng em làm chúng em tối mặt tối mũi. Hơn nữa việc làm đó còn là duyên cớ dẫn đến nếp đừng thực của trẻ vốn không phải là đích của giáo dục.

Buộc trẻ phải làm theo bài mẫu, theo dàn bài gợi ý, vô hình trung làm thui chột khả năng quan sát và tư duy của trẻ. Tôi hỏi vì sao thì cháu nói “ai mà tả cảnh trời mưa kỳ vậy, phải tả như cô hướng dẫn mới được” (?!).

Hầu hết những bài làm với điểm 10 tròn trịa là bài “bám sát gợi ý” của cô, với trên 70% nội dung dàn bài (!).